Ngày Thứ 2 – Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Lu-ca (Lc 2,1-52)

CHƯƠNG 2: ĐỨC GIÊSU GIÁNG SINH.

      Thánh Luca bắt đầu chương thứ hai với biến cố Đức Giêsu chào đời. Khi đến lúc sinh con, Đức Maria không thể chọn thời gian cho mình, cũng không thể chờ đợi một hoàn cảnh tốt đẹp hơn. Cũng vì thế, chính Mẹ phải bọc con trong các tấm tã và đặt con nằm trong máng cỏ. Đức Giêsu đã khởi sự cuộc hành trình trần thế trong một cái máng cỏ. Ngược lại với tình cảnh này, ta thấy có ánh sáng huy hoàng của trời cao và vị sứ thần của Thiên Chúa xuất hiện. Vị này loan báo cho các mục đồng biết chuyện gì sẽ xảy ra trong đêm.

      Vào thời ấy, các mục đồng là những người thường bị người đời nhìn một cách khinh dễ, nhưng Chúa đã tách họ ra và để trở thành những người sứ giả đầu tiên mang tin cuộc sinh hạ của Đấng Mêsia. Họ run rẩy khiếp sợ, nhưng một niềm vui lớn lao được loan báo cho họ: Đấng Cứu Thế, Đức Kitô, Đức Chúa, đã chào đời. Ngài là Đấng Mêsia được trông đợi từ bao đời. Ngài có trong tay mọi quyền bính, sức mạnh. Thế nhưng, dấu chỉ lại thuộc về hoàn cảnh hiện tại: Đức Chúa nằm đó, một em bé được quấn tã, nằm trong một máng cỏ, trong nơi trú ngụ của bò lừa. Dấu chỉ là các mục đồng sẽ tìm được một em bé bình thường, với đặc điểm duy nhất là em sinh ra vì người nghèo.

      Muôn vàn thiên binh hợp với sứ thần cất tiếng ngợi ca Đức Giêsu, vì thế Ngài là chính chủ đề hay nhất của âm nhạc. Thánh Luca – một nhà văn giỏi, nổi tiếng đã viết Tin Mừng về cuộc đời của Ngài, vì thế Ngài chính là chủ đề lớn nhất của văn học. Các mục đồng đã vội vã đến bên Ngài, viếng thăm, chiêm ngắm hình ảnh một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ, vì thế Ngài chính là trung tâm lớn nhất của nghệ thuật. Các thầy dạy lắng nghe Ngài, ngạc nhiên, ngưỡng mộ về sự thông minh và những lời đáp của Ngài, vì thế Ngài cũng chính là trung tâm điểm của tất cả mọi chân lý, mọi sự thật và mọi sự khôn ngoan.

      Trong suốt quá trình phát triển và trưởng thành, Ðức Giêsu, ngày càng thêm khôn ngoan, thêm cao lớn và thêm ân nghĩa đối với Thiên Chúa và người ta. Nghĩa là Ngài hoàn toàn quân bình: về trí tuệ (sự khôn ngoan), về thể lý (vóc dáng), về đời sống thiêng liêng (hướng về Thiên Chúa), về đời sống xã hội (hướng về con người); và Ngài đồng thời cũng là gương mẫu lớn lao nhất cho tất cả các thanh, thiếu niên. Trong những ngày cuối năm này, dường như là thời điểm thuận lợi để bạn sống chậm lại một chút, dành thì giờ cho Chúa nhiều hơn một chút, để nhìn lại trong suốt một năm qua, bạn có được lớn lên, có được trưởng thành hơn chút nào trong tương quan với Chúa, và trong tương quan với những người thân cận của mình không? Chỉ mình Ngài đáng để chúng ta thờ lạy! Nào, hãy đến! Chúng ta cùng bái thờ Ngài!

     Trái tim bạn có đang bộn bề, ngổn ngang, như một cái hàng quán Bethlehem dịp ấy?

     Trái tim bạn có đang chật cứng với những khoái lạc, với các toan tính cho công việc làm ăn, với mối lo toan quá đáng cho miếng cơm manh áo, và cả sự vô tâm lãnh đạm?

     Bạn có thấy mình gặp khó khăn khi liên đới với những người giống như các mục đồng xưa?

     Bạn có nghĩ rằng dưới cái nhìn của Thiên Chúa mọi người đều bình đẳng, chẳng có phân biệt địa vị xã hội, nhưng Ngài cũng mời gọi chúng ta biết tôn kính những người trên, và tìm kiếm những người xã hội bỏ rơi?

Nghe Trực Tiếp Từ Bible.is

Vinkmag ad

Bài trước

Chương 2 Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Lu-ca (Lc 2,1-52)

Bài kế tiếp

Chương 4 Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Lu-ca (Lc 4,1-44)